Một hồi, người ta bỗng xôn xang vì thông báo nhà cửa quá chừng đơn sơ ở quê nhà của bố mẹ một ông bầu được (và thích được) mệnh danh trùm chân dài. Xôn xang vì lẽ, ông trùm này vốn nổi tiếng xa hoa, với khối các chân dài vây quanh. Rồi như để đối sánh, báo chí lại đưa tin cận cảnh ngôi nhà tiền tỷ của ông trùm. Tiếp đến, nhà cửa ở thôn dã của một số chân dài cũng nhân này mà được quan hoài 'nhiệt thành'. Có vẻ như, sau mốt soi dinh cơ siêu sang, báo chí đang đổ sang soi nhà ở quê của các sao. Dĩ nhiên, người ta vẫn nói giới showbiz, nhà buôn không ít người phải đầu tư cho cái vỏ hào nhoáng. Còn cái ruột, dẫu cho có "áo ngắn đi mượn, quần dài đi thuê" thì cũng "chỉ riêng mình ta" biết rõ mà thôi. Hẳn ai cũng sẽ tưởng tượng, một người làm ông trùm, ít ra cả nhà cũng được nhờ, nếu chiếu cái lẽ "Một người làm quan, cả họ được nhờ". Lý lẽ này không phải thiếu căn cứ. Chẳng phải báo chí thỉnh thoảng vẫn đưa tin dự án làm đường nếu có đi qua nhà các quan từ quận, huyện, đến tỉnh... Đều phải "uốn mình" để tránh và để nhà quan ra mặt đường đó sao. Rồi còn cả những đồn đãi, rằng chỗ nọ chỗ kia nhờ có người làm quan mà đường xá về làng đột nhiên cũng thành hoành tráng, phẳng lì (chứ không phải chưa đi đã sụt lún như một số công trình tiền tỷ). Đấy là tin đồn, hoặc ít ra mong chỉ là tin đồn. Bởi với người lãnh đạo, thì tầm nhìn quê hương có lẽ cần phải vượt khỏi lũy tre làng mình, để rộng ra là mọi vùng quê trên khắp giang san, làm sao đâu đâu cũng được đường thông hè thoáng, sung túc, yên vui. Nhưng mới rồi đã có những chuyện nhãn tiền giấy trắng mực đen chứ không chỉ là lời đồn. Đó là chuyện có một bến xe nọ vì đứng trước nguy cơ bị điều chuyển tuyến nên ông chủ tịch hiệp hội trong công văn ký gửi cấp dưới có chua thêm câu lưu ý rằng "cân nhắc một cách thận trọng". Vì một số tuyến là quê của... Lãnh đạo cấp cao. Rõ là, đến cái "chùm khế ngọt" của một số lãnh đạo cũng được xem là... Vùng cấm. Chẳng khác nào câu chuyện vui gặp cảnh sát liên lạc, phải xưng... Cháu chú Nhanh dạo nào.
Nhưng quê hương với nhiều người giờ đây, có lẽ không lắm chuyện vui đến vậy. Quê hương không còn thực thụ là chùm khế ngọt, khi mà đến mía ở một số vùng thậm chí mang vị "đắng", vì người dân cày phải chặt bỏ do mất giá. Nhiều người sinh ra từ làng, nhưng cũng đang dần ra đi từ làng. Bởi quê hương, ruộng đồng vẫn bình yên, nhưng không còn đủ làm cái nôi nuôi sống họ. Có những làng quê, nếu không về vào dịp tết, sẽ chỉ gặp người già, trẻ nhỏ. Bởi lứa thanh niên và cả đứng tuổi đều đã đi tứ chiếng tìm việc nuôi thân và trợ giúp gia đình. Chẳng may có người nhắm mắt nhắm mũi, để kiếm đủ người khiêng cỗ ván, thổi kèn trống cũng chẳng dễ. Nhiều căn nhà xây lên rồi lại bít gạch để đó, cả năm dãi dầu nắng mưa, chờ vài ngày Tết chủ nhân về ở cho có chút hơi người. Vườn tược hoang tàn, cỏ mọc lút đầu, không người cắt dọn. Về quê hỏi chuyện, người quê kể chút đỉnh bông đùa, rằng mới ngày bữa qua thôi, tiếp liền bốn ông chủ nợ. Một ông bán giống, một ông bán thuốc sâu, một ông bán phân bón, một ông xay xát. Vậy mà làm ra hạt lúa mất hơn 1 đồng, bán chỉ tròm trèm 1 đồng. Không đi khỏi quê thì biết sống bằng gì? Những đứa con từ quê tỏa đi khắp nơi học hành, làm ăn, lập nghiệp. Có người thành đạt, lên chức này chức kia, hoặc ăn nên làm ra khiến quê hương cũng được "thơm lây". Nhưng phần đông, có lẽ vẫn là những người đang vẫn phải sấp ngửa, vật lộn kiếm kế sinh nhai ở xứ người. Đó là những công nhân trong nhiều khu trọ tồi tàn với bữa mì tôm không hoặc cơm suất 10.000 đồng giữa thời vật giá lên vùn vụt. Đó là những người bán rong, quẩy gánh hàng rau, quả, ngô luộc... Trên đôi vai nặng trĩu, đi khắp phố, ngõ. Có những vùng quê lừng danh đất học, nhiều người thành đạt ở như miền Trung chẳng hạn. Nhưng cũng nhiều người đi ra từ những vùng quê ấy, rất khó xin việc ở doanh nghiệp bởi những quy ước phân biệt ngầm. Tiếng tăm cũng nhờ quê, mà trở ngại cũng vì nguồn cội quê hương là vậy. Nhưng quê hương vẫn luôn là chốn trở về, dẫu có mang "vị" gì, và người ra đi từ quê có thành quan chức, nhà buôn hay thành ông trùm, chân ngắn, chân dài, hay chỉ là tấm thân xiêu dạt... Dẫu trong cuộc sống ngày càng trở thành vô định, những chuyến trở về có lẽ sẽ càng ngày càng ngắn ngủi, lâm thời... Vì thế, dù đi đến đâu, những đứa con ra đi từ quê vẫn phải giữ được hồn cốt, để xứng với mỗi chuyến trở về. Để đêm đêm mơ... Quê, quê hương lại trở về thái bình, chứa chan xót thương trong lòng người đi xa. |
Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013
Ông trùm, chân ngắn, chia sẻ chân dài và quê hương
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét