Con đã từng ghét bỏ hay tức giận mẹ, nhưng mẹ biết, trong sâu thẳm từ trái tim, đó là vày con cũng yêu mẹ
Giờ đây, tôi là một người đàn ông thành đạt và hạnh phúc. Tôi ghét điều đó, và nên chi tôi ghét luôn cả mẹ. “May quá, bà ấy không nhận ra mình” - tôi thầm nhủ. Đứa con bốn tuổi của tôi nhìn thấy bà, nó đã quá sợ hãi, chạy núp vào một góc nhà. Nếu câu chuyện làm bạn cảm động, hãy nhấc điện thoại lên và bấm số của cha mẹ, chỉ để nói rằng: Con yêu ba má! T.
Tôi tự nhủ mình sẽ trưởng thành và thành đạt, bởi tôi ghét người mẹ vừa nghèo, vừa chỉ còn có một mắt. Mẹ nhớ con rất nhiều, mẹ yêu con, con là cả thế giới đối với mẹ”. Tôi thấy bà nằm ở đó, ngay giữa sàn đất lạnh lẽo, trong tay ba có một mẩu giấy.
Sự náo nhiệt, sôi động giúp tôi quên đi hình ảnh người mẹ tội nghiệp. Tôi vào ngó xem mẹ thế nào rồi quay về phòng. Nhưng mẹ đã quyết định không đến, vì con. Mẹ rất tự hào vì con trai mẹ có thể nhìn trọn thế giới mới có một phần của mẹ ở đó, mẹ chưa bao giờ buồn vì con hay bất cứ điều gì con đã làm. Tôi đỗ vào một trường đại học tên tuổi với tuốt tuột sự tự tín và rứa.
Mẹ đang ngồi khóc trong đó, rất khẽ, cứ như bà sợ rằng tiếng khóc có thể đánh thức tôi. Mẹ có một cửa hàng ọp ẹp ở khu chợ tồi tàn, thu nhặt đủ các loại rau cỏ vặt vãnh để bán. Đêm hôm ấy. Ảnh: Internet Mẹ tôi chỉ còn một bên mắt.
Giờ nó vẫn thế. Đó là bức thư bà viết cho tôi. Đó là mẹ tôi, vẫn dáng người còm cõi và gầy gò ấy, vẫn là người nữ giới với đôi mắt không hoàn thiện ấy.
Cho tới một hôm, người tôi không chờ mong nhất đã xuất hiện trước cửa nhà. Ngày hôm sau đến trường, mọi người trêu chọc tôi: “Ê, mẹ mày chỉ có một mắt thôi à?”. Sau buổi họp mặt, tôi lái xe đi ngang qua ngôi nhà mà tuổi thơ tôi đã từng gắn bó - một cái lều cũ rách, lụp xụp, ẩm thấp.
Tôi thức dậy, xuống bếp lấy cốc nước. Ngay cả vậy chăng nữa, tôi vẫn rất ghét mẹ. Tôi nói dối vợ rằng sẽ đi công tác mấy hôm. Tôi vờ như thường nhận ra bà, nhìn bà giận dữ rồi nói: “Bà là ai, tôi không quen bà”
Tôi đuổi bà ra khỏi nhà chỉ vì bà khiến đứa con gái nhỏ của tôi sợ hãi. Thế giới quanh tôi cũng như đang đổ sụp. Tôi rời bỏ mẹ đến thị thành. Tôi ước gì mẹ biến mất ngay khỏi thế giới này, thành thử tôi nói với bà rằng: “Mẹ, tại sao mẹ chỉ còn một bên mắt thôi? Mẹ sẽ chỉ biến con thành trò cười cho trần giới. Tôi nhìn mẹ với ánh mắt rất căm ghét rồi chạy đi. Tôi đang tự lường gạt mình và đích thực từ bao lâu nay tôi vẫn tự lừa mình như thế.
Tôi nghĩ mình quá đang tâm, nhưng lúc đó cảm giác thật thoải mái vì tôi nói ra được điều muốn nói suốt bấy lâu. Mẹ không thể đứng nhìn con lớn lên với khuyết thiếu trên khuôn mặt đáng yêu, bởi thế, mẹ đã tặng nó cho con.
Một ngày kia ở trường tôi có sự kiện đặc biệt, và mẹ đã đến. Một ngày, tôi được mời về trường cũ để gặp mặt nhân kỷ niệm thành lập trường. Mặt tôi tối sầm lại, tôi đã nhạt phèo hỏi người đàn bà đó: “Có chuyện gì không? Bà là ai?”. Tôi hôn phối, mua nhà và làm cha. Mẹ đã rất muốn tới trường chỉ để nhìn thấy con. Mẹ sẽ không thể đến thăm con thêm lần nào nữa, nhưng mẹ có quá tham không khi mong con trở về thăm mẹ dù chỉ một lúc? Mẹ nhớ con nhiều, và cũng rất vui khi nghe tin con đã trở về thăm lại lớp cũ.
Tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự nói với mình rằng sẽ không bao giờ quan hoài hoặc nghĩ về bà. G (nguồn: Hội Phật giáo Thảo đường). Mẹ rất nhớ khoảng thời gian khi con trai mẹ còn nhỏ, khi con tập đi, khi con ngã hay những lúc con chạy loang quanh bên mẹ. Chính vì câu tôi đã thốt ra với mẹ, nên có cái gì đó làm đau nhói trái tim tôi.
Tôi hổ ngươi lắm. Tôi luôn muốn lẩn tránh sự thực này. Rồi tôi lao vào học. Tôi khóc cho người chỉ biết sống vì tôi. Con biết không, hồi còn rất nhỏ, con bị tai nạn và vĩnh viễn mất đi một bên mắt của mình. Sao mẹ không chết luôn đi?”.
Bà làm tôi hổ hang. “Con trai yêu quí của mẹ! Mẹ nghĩ thế cuộc này mẹ đã sống đủ. Mẹ tôi không phản ứng. Tôi thích cuộc sống ở thị thành. Tôi xuống xe và bước vào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét